NHỮNG CHUYỆN LY KÌ Ở QUÊ NỘI – CHUYỆN THỨ NĂM: CÁI GIẾNG CẠN

Tác giả: Thanh Phú

Ngày đó, đối với bọn nhóc chúng tôi, trường bình dân luôn là sân chơi lí tưởng nhất. 

Thực ra, dù mọi người quen gọi là trường bình dân nhưng chính ra nó là đình làng. Mỗi năm ở làng nội tôi có tầm ba bốn lễ hội lớn. Trường bình dân, hay đình làng, là nơi tổ chức hội. Ngày thường, trường bình dân được ngăn làm hai gian bằng nhau, gian bên trái là nơi chứa đồ lễ, chiêng trống, và một cái áo quan để dùng cho ma chay trong làng, gian bên phải được cho mượn để mở trường mẫu giáo cho mấy đứa con nít.

Trước mặt trường bình dân là một cái sân đất lớn, đây cũng chính là sân chơi của chúng tôi. Nó nằm ngay sau lưng nhà nội. Nhờ vậy, cứ mỗi buổi chiều, tôi chỉ cần ngồi ở phòng khách nhà nội nhìn ra, nếu thấy mấy đứa bạn tụ tập gần đông đủ thì sẽ chạy xuống, không cần phải ra sớm ngồi chờ cho nắng nôi. 

Chiều hôm đó, đúng hai giờ chiều, sau giấc ngủ trưa ngắn, tôi rửa mặt và chạy xuống trường bình dân nhập hội với đám bạn đang ngồi túm tụm tám chuyện dưới tán tre.

Kể từ sau lần thầy Ba tới làng, nó trở thành câu chuyện bàn luận không dứt suốt một thời gian dài. Làng nội tôi nhỏ, chẳng mấy khi có việc gì đặc biệt nên lần đi tìm hài cốt này của gia đình chị Hà có thể gọi là một sự kiện lớn. Khắp mọi ngõ ngách, đâu đâu cũng thấy người ta nói về chuyện tìm cốt. Bọn nhỏ trong làng cũng không nằm ngoài dòng chảy. Tụi nó đa phần đều có mặt trong cái ngày hài cốt của ông cụ Trần Văn Quý được lấy lên nên đứa nào cũng vô cùng hào hứng. Chỉ có tôi, ngồi nghe tụi nó kể mà không chen được câu nào, bụng cứ tức anh ách.

ĐỌC TIẾP

NHỮNG CHUYỆN LY KÌ Ở QUÊ NỘI – CHUYỆN THỨ TƯ: THẰNG TỤNG

Tác giả:Thanh Phú

Ông Nguyễn Đệ, năm mươi hai tuổi, đương là huyện lệnh huyện Phù Giai. Ông là quan thanh liêm, nhận lương triều đình để sống, bà con cho gì thì lấy chứ tuyệt nhiên không đòi hỏi.

Vợ chồng ông Đệ lận đận đường con cái, mãi đến năm ông bốn mươi lăm tuổi mới sinh được một đứa con trai. Bởi vậy mà hai vợ chồng cưng chiều nó hết mực.

Năm thằng nhỏ lên bảy, một buổi chiều bà người hầu dẫn nó ra giếng tắm rửa. Chẳng may nền giếng hôm ấy nổi rêu, thằng nhỏ trượt chân ngã ngửa ra sau, gáy đập mạnh lên thành giếng chết ngay tại chỗ. Bà người hầu thấy nó đã ngưng thở thì sợ hãi hô hoán lên. Thằng Tụng, người làm công nhà ông Đệ, nghe được liền chạy ra bế thằng nhỏ vào đặt giữa phòng khách. Bà người hầu biết lần này tội là ở mình nên quỳ ngay trên sân, không dám theo vào.

ĐỌC TIẾP

ĐỒNG Ý

Tác giả: Thanh Phú

Tôi thích cô đồng nghiệp cùng phòng đã mấy tháng nay. Tôi cảm thấy cô ấy cũng có cảm giác với tôi. Dù vậy, vẫn chưa ai nói với ai lời nào.

Ngày hôm nay, sau bao nhiêu cố gắng, tôi quyết định mời cô ấy đi ăn để thổ lộ lòng mình.

Cô ấy chờ tôi lắp bắp nói hết câu rồi mỉm cười gật đầu: “Dạ, em sẽ đi ăn với anh. Hôm nay ngày 23 rồi nhỉ, vậy tuần sau mình đi nhé, ngày 30.”

Trong khoảnh khắc tôi sung sướng đến vô bờ. Thật không ngờ cô ấy đã đồng ý.

Tối đó, về tới nhà, tôi thao thức cả đêm, tìm kiếm khắp trên Google một địa điểm lý tưởng cho việc hẹn hò. Chán làm sao, tôi tìm suốt mà chẳng thấy một nhà hàng nào mở cửa ngày 30 tháng hai cả.

HẾT

Ngày 06 tháng 8, 2019

REPOST VUI LÒNG GHI KÈM TÊN TÁC GIẢ VÀ DẪN LINK NGUỒN

NHỮNG CHUYỆN LY KÌ Ở QUÊ NỘI – CHUYỆN THỨ BA: MỘT ĐÊM Ở GÒ MẢ

Tác giả: Thanh Phú

Tôi nhớ đó là một năm sau ngày mất của ông Bốn Gang, mùa hè năm tôi chuẩn bị lên lớp sáu.

Làng có một khu đất lớn dùng để chôn người chết, mọi người đều gọi là khu gò mả. Cứ tưởng tượng thế này, nếu lấy nhà nội tôi là trung tâm, thì cái bầu nước ngày xưa ông nội cùng nhóm ông Bốn Gang vớt xác năm người đàn ông nhậu xỉn nằm ở phía đông, khu gò mả nằm ở phía bắc, nhà ông nội nằm đúng ngay ở cái góc vuông mà khu bầu nước và khu gò mả giao nhau.

Buổi sáng hôm đó, tôi với mấy đứa trong xóm kéo nhau ra gò mả đá banh. Thông thường bọn tôi hay đá ở cái sân đất của trường bình dân nằm ngay sau lưng nhà nội, nhưng sáng hôm đó không hiểu sao có hai chiếc ô tô loại bảy chỗ đậu trước sân từ bao giờ. Thành ra bọn nhóc không có chỗ chơi, phải kéo nhau ra gò mả.

ĐỌC TIẾP

NHỮNG CHUYỆN LY KÌ Ở QUÊ NỘI – CHUYỆN THỨ HAI: CÂY ĐA Ở TRỤ SỞ XÃ

Tác giả: Thanh Phú

Tôi từng nghe ông nội kể một câu chuyện về cây đa ở trụ sở xã.

Ông nội kể hồi trước, lúc đó ông nội ngoài bốn mươi, đã cưới bà nội và đẻ năm người con, ngay phía bên hông của trụ sở xã bây giờ có một cây đa cổ thụ. Cây đa đó không biết được trồng từ bao giờ mà thân của nó rất bự, phải ba người lớn mới ôm hết, tán lá phủ rộng một góc sân. Cây đa này vô cùng linh thiêng. Người dân thậm chí còn đặt cả bàn thờ ở đó, lâu lâu lại thắp nhang cúng bái.

ĐỌC TIẾP

MẤT TRỘM

Tác giả: Thanh Phú

Một ông xã trưởng bị mất trộm.

Ngày hôm trước, không biết ông say xỉn thể nào mà đến tận hai giờ sáng mới về tới nhà, xong cứ thế leo lên giường ngủ, cửa cứ để mở toang hoác.

Một thằng trộm nọ, đêm đó đã khoắn được hai ba nhà nên ‘tan giờ làm’ sớm và về nhà. Lúc đi ngang thấy nhà ông xã trưởng cửa nẻo cứ mở để đó, nó quyết định lẻn vào hốt cú chót.

Mấy tháng sau người ta nghe đâu ở xã bên cạnh có anh phụ hồ nọ tự nhiên giàu phất lên, xây hẳn nhà ba tầng, tính sơ sơ chắc cũng mấy trăm triệu.

Ở xã bên này thì cuộc sống vẫn thanh bình như cũ, người dân chăm chỉ lo làm ăn, suốt nhiều tháng chả nghe ai báo có trộm cắp gì.

HẾT

Ngày 16 tháng 7, 2019

REPOST VUI LÒNG GHI KÈM TÊN TÁC GIẢ VÀ DẪN LINK NGUỒN

NHỮNG CHUYỆN LY KÌ Ở QUÊ NỘI – CHUYỆN THỨ NHẤT: ĐÁM MA ÔNG BỐN GANG

Tác giả: Thanh Phú

Câu chuyện xảy ra vào mùa hè năm tôi chuẩn bị lên lớp năm.

Nhà của nội tôi nằm ở giữa làng. Vì có một địa thế thuận lợi như vậy nên nó rất tiện để làm ăn buôn bán. Nhà ông nội được chia làm hai phần, một nửa ông bà nội ở, nửa còn lại cho ba mẹ của tôi mượn để mở tiệm tạp hóa.

ĐỌC TIẾP…