ĐƯA HỒN CHUYỂN KIẾP – CHƯƠNG 1: HÌNH NGƯỜI RÕ NÉT

Tác giả: Thanh Phú

Trong tiệm may của vợ tôi lúc này chỉ có ba người.

Ngồi ở mé ngoài cửa để trông tiệm, tôi lười nhác ngả lưng ra sau dựa người vào mấy chồng vải trên kệ. Sâu bên trong tiệm vợ tôi đang loay hoay đo đồ cho thằng Phi. Đúng một tháng nữa nó sẽ làm đám cưới.

Cái tin nó lấy vợ không làm tôi ngạc nhiên, nhưng cái tên của người mà nó sắp cưới lại làm tôi hiếu kì. Tôi đã ngạc nhiên, thậm chí là có chút thích thú vì chẳng thể ngờ một câu chuyện dài đã diễn ra suốt ba mươi mấy năm qua sau cùng lại có một cái kết vô cùng kì quặc như vậy. Tôi tự hỏi, nếu đoạn kết của câu chuyện này là cái đám cưới, vậy thì phần mở đầu của câu chuyện là từ đâu?

Bên trong tiệm vợ tôi vẫn đang đo đồ cho thằng Phi, vừa đo cả hai vừa cười nói tíu tít. Hóa ra ba đứa chúng tôi đã thân nhau lâu đến vậy. Qua mấy chục năm, từng quen biết và gặp gỡ không ít người, sau cùng thì vẫn chỉ hai con người đó là còn ở lại với tôi. Câu chuyện này là của tôi, thôi thì tôi sẽ tự mình chọn lấy phần mở đầu. Đó nhất định phải là cái ngày mà ba đứa chúng tôi biết nhau, một buổi sáng cuối tháng Chín, ba mươi hai năm về trước.

Ngày hôm đó vợ thằng Phi bị giết.

*****

Sáu giờ năm mươi phút sáng, còn mười phút nữa là tới giờ vào lớp. Tôi vừa nhìn đồng hồ vừa hì hục dắt chiếc Cub cà tàng của mình lên dốc. Thở ra bằng cả mũi lẫn miệng, tôi phì phò đẩy xe mà chẳng một chút than vãng. Kêu ca làm gì khi chuyện này từ lâu đã trở thành chuyện thường ở huyện.

Chiếc Cub là của ba má tôi mua cho. Tôi biết tiền bạc của hai người không dư dả nên tôi chẳng hề ngạc nhiên mấy vào cái ngày mà chiếc xe cà tàng này xuất hiện sừng sững trên sân. Ba tôi khi đó đang ngồi trước bàn máy tính ở giữa phòng khách chơi trò xếp bài, thấy tôi vừa về thì hăm hở chỉ tay vào đống sắt vụn trên sân rồi nói: “Xe của mày đó, ông Biểu ở ngõ sau mới để rẻ lại, ba má mua cho mày năm sau đi học!”

Tôi quét mắt nhìn cái xe một lượt. Tôi chả quan trọng mấy chuyện xe cộ, miễn có cái để chạy là được, nhưng sau mấy tiếng đồng hồ ngắm nghía kĩ càng chiếc Cub trên sân, tôi chẳng thể quả quyết là liệu nó có còn chạy được hay không.

Chiều hôm đó thằng Phi qua nhà tôi chơi và cũng được tận mắt chứng kiến con ngựa chiến này. Tôi biết thằng Phi từ nhỏ, nhưng hai đứa chỉ thực sự thân nhau từ khi lên lớp Sáu và được xếp vào chung lớp. Nhà thằng Phi và nhà tôi nằm trên cùng một con đường, từ nhà nó lại nhà tôi mất chưa đến ba phút đi bộ. Nghe tôi giới thiệu rằng con ngựa chiến này sẽ theo tôi suốt mấy năm cấp ba sắp tới, thằng Phi chỉ lắc đầu chép miệng: “Sao tao nghi là nó lái mày thay vì mày lái nó quá!”

Câu nói của thằng Phi khi đó cứ ngỡ đùa, ai ngờ đâu tới bây giờ đã trở thành sự thật. Chiếc Cub vừa già vừa nát, lại phải cõng thêm một thằng vừa cao vừa nặng như tôi, thành ra chạy trên đường cứ ì à ì ạch. Máy xe đã yếu thì chớ, được thêm cái trường cấp ba quỉ quái của tôi lại nằm ngay trên một con dốc ngắn, thành ra bao giờ lúc gần tới trường tôi cũng phải nhảy xuống xe để dắt bộ lên. Lời sấm truyền vu vơ của thằng Phi trở thành sự thật, quả là cái xe nó lái tôi thiệt.

Khi đang lui cui dắt xe lên được hơn nửa con dốc thì tôi bỗng thấy từ phía trên có một chiếc xe máy xổ dốc chạy vụt xuống. Lái xe có vẻ là một người đàn ông trẻ. Mới gần bảy giờ sáng chưa nắng nóng mấy mà anh ta đã mặc áo dài tay, mang khẩu trang và đeo kính đen che chắn kín mít, lại cộng thêm cái mũ bảo hiểm có một lớp kính nhựa đằng trước, thành ra tôi chẳng thể nhìn rõ mặt mũi.

Từ phía trên dốc gã rồ máy xe chạy vụt xuống, lướt cái vèo qua người tôi. Tôi dù đang dắt xe ở sát mé bên phải vẫn bị gió từ chiếc xe máy kia tạt vào mặt. Theo phản xạ, tôi vừa dắt xe vừa ngoái đầu lại lẩm bẩm rủa thầm mấy tiếng.

Chậm rãi đẩy xe lên khỏi dốc, trường cấp ba của tôi liền hiện ra ngay trước mặt. Nhìn về phía cổng trường tôi liền nhận ra có sự kì lạ. Thông thường thì sát giờ vào lớp trước cổng trường bao giờ cũng vắng, vậy mà buổi sáng hôm đó tôi lại thấy có khá đông bóng học sinh đang đứng túm tụm ở giữa đường.

Thấy sự lạ tôi liền nhanh chóng nhảy lên xe và rồ ga hết lực chạy lại. Lúc tới gần, nghe thấy tiếng nổ ‘bạch, bạch’ rền rĩ phát ra từ chiếc xe của tôi, một số học sinh liền ngoái đầu lại nhìn. Đã quá quen với sự nổi tiếng của chiếc Cub, tôi chẳng hề quan tâm tới những ánh mắt kia, nhanh chóng tắt máy xe và cố gắng ngước cổ nhìn vào bên trong. Cảnh tượng trước mắt làm tôi hơi giật thót người. Một đứa con gái mặt đồng phục của trường tôi đang nằm im ru trên mặt đất, từ mặt xuống tận cổ áo bị máu thấm ướt đẫm, một phần mái tóc bị bết máu dính hẳn xuống mặt đường.

Trước đây tôi đã mấy lần nhìn thấy cảnh người ta bị xe đụng, máu me thậm chí còn nhiều hơn của con nhỏ kia nhưng những lúc đó tôi hầu như chỉ lái xe chạy lướt ngang qua. Lần này được tận mắt nhìn thấy một gương mặt dính đầu máu ở một khoảng cách gần như vậy khiến tôi không khỏi giật mình. Dù thế, tôi cũng chỉ hơi lùi nhẹ ra sau.

Con nhỏ nằm im trên đường nhưng chẳng thấy có ai lại gần giúp đỡ. Ngoài mấy đứa học sinh chết nhát đứng bên ngoài xì xào chỉ chỏ, tôi ngó nghiêng xung quanh nhưng không hề thấy bóng của người lớn. Mà cũng chả ngạc nhiên lắm. Trường tôi có hai khu biệt lập, bao gồm một khu Chính và một khu Phụ. Hai khu này nằm đối diện nhau, bị chia cách bởi con đường nhựa mà đám học sinh tụi tôi đang đứng. Con đường này đa phần chỉ có học sinh và thầy cô đi lại, người dân xung quanh chẳng mấy khi chạy ngang vì không tiện đường. Lại thêm mấy bà mấy cô hay bán đồ ăn sáng trước cổng trường mới tuần rồi vừa bị dân phòng thành phố rượt chạy nháo nhào, cho nên bấy giờ ngoài mấy đứa học sinh hóng chuyện thì chẳng có ai.

Thấy tình cảnh của con nhỏ có vẻ không ổn, tôi vội dựng chân chống xe xuống, định đi lại giúp cầm máu cho nó. Chưa kịp ra tay nghĩa hiệp thì tôi bỗng thấy từ trong sân trường có mấy dáng người quen thuộc chạy ra. Người chạy phía trước là thầy Hiền dạy thể dục, trên tay có cầm theo hộp sơ cứu, theo sau là cô Oanh y tá cùng bác Cao bảo vệ và hai ba đứa học sinh khác. Có vẻ chính mấy đứa này đã chạy vào báo ngay cho thầy cô sau khi chứng kiến vụ tai nạn.

Thầy Hiền thấy học sinh đứng chặn hết lối đi liền la lớn: “Mấy đứa tránh ra để thầy vô coi!”

Đám học sinh nghe tiếng người lớn thì liền tự động tách ra hai bên. Tôi cũng thôi cái ý định làm người tốt, đứng nhập bọn hóng chuyện với tụi nó. Thầy Hiền và cô Oanh nhanh chóng lách người bước vào ngồi xuống cạnh đứa con gái kia, bác Cao đứng ở bên ngoài lẹ làng móc điện thoại ra để gọi cấp cứu.

Cô Oanh đưa một ngón tay đặt ngang mũi của con nhỏ để kiểm tra hơi thở. Có vẻ chẳng cảm nhận được gì, cô liền ghé má mình xuống sát mũi của nó để kiểm tra. Qua nét mặt của cô tôi có thể đoán được là con nhỏ kia không còn thở nữa.

Tôi thấy cô Oanh nói gì đó với thầy Hiền. Đám học sinh lúc này cứ mồm năm miệng mười nhao nhao cả lên làm tôi chẳng nghe được lời của cô, chỉ thấy thầy Hiền nghe xong liền nhanh chóng bắt đầu làm hô hấp nhân tạo. Ở kế bên cô Oanh lẹ làng mở hộp sơ cứu, lấy bông ra để cầm máu ở chỗ rách trên đầu con nhỏ.

Tôi cùng đám học sinh đứng bên ngoài trầm trồ theo dõi những gì mà mình từng thấy trong sách vở bây giờ được thực hành ngay trước mắt. Thầy Hiền quả không hổ danh là thầy dạy thể dục, cứ liên tục luân phiên hết thổi hơi rồi lại bóp tim mà không hề thấy mệt. Gần hai phút trôi qua, con nhỏ vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Ngay giữa lúc thầy Hiền đang hì hục làm hô hấp nhân tạo tôi bỗng thấy ở sau lưng thầy xuất hiện một hình ảnh nhập nhòe kì quái. Bóng hình lờ mờ đó càng lúc càng rõ dần, sau cùng hiện ra cực kì sắc nét, chính là dáng hình của đứa con gái đang nằm trên mặt đường kia. Cái bóng của con nhỏ đứng xoay lưng lại với tôi, nhìn chằm chặp xuống cái xác của mình bên dưới.

Tôi ngó nghiêng xung quanh, dường như chẳng có ai ngoài tôi nhìn thấy hình người đó. Tôi chợt hiểu được lí do. Vậy ra cái bóng chính là linh hồn của con nhỏ. Hồn của nó đã hoàn toàn thoát ra khỏi xác. Tôi chẳng hề có một chút mảy may sợ hãi khi phát hiện ra điều này. Sợ làm gì chứ, có phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy linh hồn của người ta đâu.

Suốt bảy năm nay, ngày nào mà tôi chả nhìn thấy ma.

CÒN TIẾP…

Ngày 14 tháng 12, 2019

REPOST VUI LÒNG GHI KÈM TÊN TÁC GIẢ VÀ DẪN LINK NGUỒN

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s