Tag: anh em Nhân Nghĩa

NHỮNG CHUYỆN LY KÌ Ở QUÊ NỘI – CHUYỆN THỨ NĂM: CÁI GIẾNG CẠN

Tác giả: Thanh Phú

Ngày đó, đối với bọn nhóc chúng tôi, trường bình dân luôn là sân chơi lí tưởng nhất. 

Thực ra, dù mọi người quen gọi là trường bình dân nhưng chính ra nó là đình làng. Mỗi năm ở làng nội tôi có tầm ba bốn lễ hội lớn. Trường bình dân, hay đình làng, là nơi tổ chức hội. Ngày thường, trường bình dân được ngăn làm hai gian bằng nhau, gian bên trái là nơi chứa đồ lễ, chiêng trống, và một cái áo quan để dùng cho ma chay trong làng, gian bên phải được cho mượn để mở trường mẫu giáo cho mấy đứa con nít.

Trước mặt trường bình dân là một cái sân đất lớn, đây cũng chính là sân chơi của chúng tôi. Nó nằm ngay sau lưng nhà nội. Nhờ vậy, cứ mỗi buổi chiều, tôi chỉ cần ngồi ở phòng khách nhà nội nhìn ra, nếu thấy mấy đứa bạn tụ tập gần đông đủ thì sẽ chạy xuống, không cần phải ra sớm ngồi chờ cho nắng nôi. 

Chiều hôm đó, đúng hai giờ chiều, sau giấc ngủ trưa ngắn, tôi rửa mặt và chạy xuống trường bình dân nhập hội với đám bạn đang ngồi túm tụm tám chuyện dưới tán tre.

Kể từ sau lần thầy Ba tới làng, nó trở thành câu chuyện bàn luận không dứt suốt một thời gian dài. Làng nội tôi nhỏ, chẳng mấy khi có việc gì đặc biệt nên lần đi tìm hài cốt này của gia đình chị Hà có thể gọi là một sự kiện lớn. Khắp mọi ngõ ngách, đâu đâu cũng thấy người ta nói về chuyện tìm cốt. Bọn nhỏ trong làng cũng không nằm ngoài dòng chảy. Tụi nó đa phần đều có mặt trong cái ngày hài cốt của ông cụ Trần Văn Quý được lấy lên nên đứa nào cũng vô cùng hào hứng. Chỉ có tôi, ngồi nghe tụi nó kể mà không chen được câu nào, bụng cứ tức anh ách.

ĐỌC TIẾP