Tag: đưa hồn chuyển kiếp

ĐƯA HỒN CHUYỂN KIẾP – CHƯƠNG 2: CHƯA TỚI LÚC VỀ

Tác giả: Thanh Phú

Tôi đã chết một lần vào mùa hè năm tôi chuẩn bị lên lớp ba.

Những ngày còn nhỏ ba mẹ giao tôi cho ông bà nội vì nhà ông bà gần với trường tiểu học. Làng của nội có rất nhiều ao hồ, nhờ vậy mà ngay từ bé tôi đã biết bơi, dù không giỏi mấy. Những đứa trẻ khác trong làng hầu hết đều bơi lội được, tất cả là tự dạy cho nhau, đứa lớn dạy lại cho đứa bé, đứa bé lại dạy cho đứa bé hơn.

Ngày hôm đó như thông lệ lại là một buổi truyền thụ ‘bí kíp bơi lội’ khác. Có hai thằng nhóc chuẩn bị vào lớp một xin nhập hội chơi chung với chúng tôi. Tụi nó đã tin tưởng và tôn bọn tôi làm thầy. Nhận học phí là mấy tấm hình Pokemon, bọn chúng tôi nhanh chóng đưa tụi nó ra cái hồ sen ở mé Bắc của làng để dạy dỗ.

ĐỌC TIẾP

ĐƯA HỒN CHUYỂN KIẾP – CHƯƠNG 1: HÌNH NGƯỜI RÕ NÉT

Tác giả: Thanh Phú

Trong tiệm may của vợ tôi lúc này chỉ có ba người.

Ngồi ở mé ngoài cửa để trông tiệm, tôi lười nhác ngả lưng ra sau dựa người vào mấy chồng vải trên kệ. Sâu bên trong tiệm vợ tôi đang loay hoay đo đồ cho thằng Phi. Đúng một tháng nữa nó sẽ làm đám cưới.

Cái tin nó lấy vợ không làm tôi ngạc nhiên, nhưng cái tên của người mà nó sắp cưới lại làm tôi hiếu kì. Tôi đã ngạc nhiên, thậm chí là có chút thích thú vì chẳng thể ngờ một câu chuyện dài đã diễn ra suốt ba mươi mấy năm qua sau cùng lại có một cái kết vô cùng kì quặc như vậy. Tôi tự hỏi, nếu đoạn kết của câu chuyện này là cái đám cưới, vậy thì phần mở đầu của câu chuyện là từ đâu?

Bên trong tiệm vợ tôi vẫn đang đo đồ cho thằng Phi, vừa đo cả hai vừa cười nói tíu tít. Hóa ra ba đứa chúng tôi đã thân nhau lâu đến vậy. Qua mấy chục năm, từng quen biết và gặp gỡ không ít người, sau cùng thì vẫn chỉ hai con người đó là còn ở lại với tôi. Câu chuyện này là của tôi, thôi thì tôi sẽ tự mình chọn lấy phần mở đầu. Đó nhất định phải là cái ngày mà ba đứa chúng tôi biết nhau, một buổi sáng cuối tháng Chín, ba mươi hai năm về trước.

Ngày hôm đó vợ thằng Phi bị giết.

ĐỌC TIẾP